Bhavani Sakthi Peetam Icon Devi Bhavani
Manimaran — Founder, Bhavani Sakthi Peetam

Người Sáng Lập · Bhavani Sakthi Peetam

Manimaran

Kỹ sư. Người tìm đạo. Người sáng lập.

Tôi đi tìm một điều chưa từng tồn tại. Rồi tôi tự dựng nên nó.

Tôi đến từ thế giới có cấu trúc của kỹ thuật và phần mềm — một thế giới dựng trên logic, chẩn đoán và những vấn đề có thể giải được. Bạn xác định biến số, khoanh vùng nguyên nhân, áp dụng giải pháp. Các hệ thống vận hành có thể dự đoán. Vấn đề nào cũng có tên.

Điều xảy ra sau đó không có một tính chất nào như thế.


Điều Mà Các Hệ Thống Không Tìm Ra

Ở tuổi hai mươi sáu, một điều gì trong tôi vỡ ra. Thân thể tôi, hệ thống của tôi — tất cả những gì giữ tôi lại với nhau bắt đầu bung rã theo những cách mà tôi không có khung nào để hiểu. Tôi đi hết bệnh viện này đến bệnh viện khác khắp Hyderabad, Bangalore và Chennai. Mọi xét nghiệm đều được làm. Mọi chỉ số đều bình thường. Một vị bác sĩ, sau khi xem toàn bộ chồng kết quả, đã nói thẳng với tôi: "Anh có thể đi bất cứ nơi nào trên thế giới, dùng bất cứ cơ sở y tế tiên tiến nào. Ngay lúc này, không hệ thống nào chẩn đoán được cho anh."

Ông nói điều đó như một kết luận. Tôi nhận nó như một thông tin.

Tôi từ bỏ tây y và tìm đến mọi phương pháp thay thế mà tôi có thể tìm được — Siddha, Varma, liệu pháp ozone, châm cứu, bấm huyệt. Chậm rãi, từng phần, thân thể hồi phục. Đủ để đi. Đủ để tiếp tục tìm.

Trải nghiệm ấy dạy tôi một điều mà tôi không thể học được bằng cách nào khác: khi nói đến nghiệp, nỗi đau và khổ não của chính mình, không ai có thể làm gì được. Người ta chỉ đơn giản phải đi xuyên qua nó.

Những Năm Ở Giữa

Trước tất cả những chuyện này, tôi đã có một nghề — phát triển phần mềm, cái thế giới có cấu trúc của kỹ thuật, nơi mọi vấn đề đều có tên gọi và phương pháp. Tôi giỏi việc đó. Khoảng tuổi hai mươi bốn, tôi có một viễn kiến về việc xây một điều lớn hơn nhiều: một định chế vi mô để giải quyết nghèo đói ở quy mô lớn, loại dự án để lại một điều gì bền lâu. Sự nghiệp luôn chỉ là phương tiện cho một điều khác. Rồi cơn suy sụp đến, và mọi điều còn lại dừng hết.

Sau khi hồi phục một phần, tôi đến một ashram và ở đó từ năm 2014. Số dư bằng không, rút hết tiền tiết kiệm hưu trí để tự lo cho mình, không lấy gì từ quỹ của tổ chức. Ý định là để đi sâu hơn — để tìm qua thực hành điều mà không gì khác đã mang lại. Cuối cùng, những điều kiện ở đó buộc tôi phải bước ra. Tôi ra đi mà không mang oán hận, và cũng không có kế hoạch nào.

Tôi thử điều tôi nghĩ là có thể được: một nhà hàng — Sanghamitra — với ý định phục vụ cộng đồng tâm linh và lấy đó tài trợ cho một ashram hướng đến giải thoát. Nghề ăn uống có những đòi hỏi riêng của nó. Tôi đóng nhà hàng trước khi nó lấy đi nhiều hơn những gì nó dạy tôi.

Rồi một dự án bất động sản — Bodhi Space, được hình dung như một cộng đồng những người chân thành cùng hướng về Moksha. Thế giới bất động sản đòi phải xoay xở và nói không đúng sự thật mới vận hành được. Viễn kiến ấy lập tức bị thỏa hiệp. Tôi bỏ nó hoàn toàn. Không kinh doanh nữa. Quyết định đã rõ: lập một quỹ tín thác, và trực tiếp kết nối Yoga, Ayurveda và Tantra thành một con đường chữa lành. Công việc ấy bắt đầu. Rồi Devi hiển lộ Sakthi Peetam — vùng đất này thật sự là gì và nó được định trở thành gì. Aarogya Center được gác lại. Toàn bộ tâm lực dồn vào lễ Naga Pratishtha. Việc đó giờ đã hoàn tất. Aarogya Center đang được đưa trở lại.


Điều Tôi Đã Thấy

Suốt những năm sau đó, tôi tìm kiếm qua mọi truyền thống mà tôi có thể chạm tới. Tôi sống trong các ashram. Đi đến những nơi thiêng. Khảo cứu những gì Yoga, Siddha và nghi lễ có thể mang lại — không như một người du lịch, mà như một người có một vấn đề cụ thể, chưa hóa giải được, đang tìm điều thật sự có hiệu lực.

Điều tôi thấy là một khoảng trống mà không ai đề cập đến một cách trung thực.

Mỗi hệ thống chỉ chạm tới một tầng. Y học lo phần thân. Tâm lý trị liệu lo phần tâm. Yoga làm việc với hệ năng lượng. Nghi lễ bị thế giới hiện đại gạt bỏ như mê tín. Không hệ thống nào nói chuyện được với hệ thống nào. Và con người mang một vấn đề sâu, không thể hóa giải, thì rơi vào những khoảng trống giữa tất cả — được chữa triệu chứng trong khi gốc rễ vẫn nguyên vẹn.

Đó không phải một lỗi thiết kế. Đó là một giả định: rằng khổ đau có một nguyên nhân, một tầng, một giải pháp. Không phải vậy. Và cho đến khi bạn xử lý cái tầng đã sinh ra vấn đề ngay từ đầu, vấn đề sẽ trở lại. Nó luôn trở lại.


Điều Tôi Đã Hiểu

Những vấn đề sâu nhất — những vấn đề không đáp ứng với trị liệu, tái diễn qua mọi hoàn cảnh, mà y học không gọi được tên và tâm lý trị liệu không chạm tới — có một gốc rễ mà không hệ thống nào trong số đó đề cập một cách trung thực.

Nó thuộc về nghiệp. Không phải như một quan điểm tôn giáo. Mà như một điều tôi chứng kiến trực tiếp: sự tích lũy chính xác của những gì đã được đưa vào cõi tồn tại rồi trở lại theo những cách mà không sự trùng hợp nào giải thích được. Con người kỹ sư trong tôi không thể gạt bỏ điều này. Khuôn mẫu ấy quá nhất quán, quá chính xác, quá vô tư trước việc ta tin hay không tin.

Không định chế nào tôi từng thấy xử lý tầng này một cách trực tiếp. Một số thừa nhận nó tồn tại. Không nơi nào đã dựng được một khung để làm việc với nó một cách trung thực — không mê tín, không hứa hẹn hão, không cái màn diễn mà phần lớn thế giới tâm linh đem thay cho kết quả thật.


Quyết Định

Tháng 12 năm 2021, tôi đang trên đường từ Himalaya trở về và dừng lại ở Coimbatore. Đứng trong không khí buổi sáng gần những ngọn núi, một điều gì lắng xuống. Tôi biết — tôi sẽ không đi đâu nữa. Tôi sẽ ở lại đây. Tôi sẽ dựng nên điều mà tôi đã không tìm thấy.

Tôi không có tiền. Tôi không nhận lương từ năm 2014. Tôi đang mắc nợ. Khi tôi đặt cọc lần đầu cho mảnh đất, trong tài khoản tôi có ₹10.000 — tiền một người bạn cho tôi để chi tiêu cá nhân. Tôi rút ra và đưa làm tiền cọc.

Điều xảy ra sau đó tôi không thể quy cho sự tính toán. Nguồn lực đến. Người xuất hiện đúng lúc. Trong ba tháng, mảnh đất được bảo đảm. Vài tháng sau đó, một công trình đứng lên nơi trước đó chẳng có gì. Tôi đã đi từ chỗ đôi khi ngủ trên tàu vì không đủ tiền thuê chỗ ở — đến chỗ có một trang trại bên dãy núi Velliangiri.

Điều này không được dựng nên bằng chiến lược. Nó được dựng nên bằng sự sáng rõ.

Điều Đang Được Kiến Tạo

Bhavani Aarogya Center là công việc chữa lành đang tiến hành ngay lúc này — được dựng quanh một hiểu biết: rằng chữa lành trọn vẹn đòi hỏi xử lý mọi tầng đồng thời. Ayurveda cho phần thân. Yoga cho phần năng lượng. Nghi lễ cho những gì nằm bên dưới cả hai. Đây không phải một trung tâm nghỉ dưỡng hay một dịch vụ wellness. Đây là một khung dành cho những người mà vấn đề của họ đã tồn tại lâu hơn mọi hệ thống khác họ từng thử.

Lễ Naga Pratishtha đã được hoàn tất trên vùng đất này. Con mãng xà — nguồn năng lượng hộ trì cổ xưa nhất trong truyền thống này — đã được thánh hiến và hiện diện nơi đây. Đó không phải điều nhỏ. Nó đánh dấu vùng đất này là mảnh đất đang hoạt động, không phải một dự án còn chờ khởi động.

Chính Sakthi Peetam là điều tiếp theo. Vùng đất này giữ nguồn cội của toàn bộ 64 Sakthi Peetam — không phải một phần thân thể, mà là biến cố nguồn cội. Công việc ấy thuộc một trật tự hoàn toàn khác, và nó sẽ bắt đầu vào tháng 8 năm 2027. Nó không được dựng nên bằng tham vọng của con người. Nó đang được hiển lộ, từng bước, theo mức mà vũ trụ cho phép.


Dành Cho Ai

Không dành cho những người tìm sự thư giãn. Không dành cho những người tìm một trải nghiệm tâm linh để mang về làm kỷ niệm.

Nơi này dành cho những người đã đi đến tận cùng những gì các hệ thống thông thường có thể cho — y học, tâm lý trị liệu, chữa lành thay thế, tìm kiếm tâm linh — và không thấy điều gì chạm được tới gốc rễ. Những người biết, ở một nơi nào trong chính mình, rằng điều họ đang mang sâu hơn những gì bất cứ ai đã có thể chẩn đoán hay xử lý.

Những người ấy không cần thêm một lời hứa. Họ cần sự trung thực về điều thật sự đang có ở đó — và một khung có khả năng làm việc với nó.

— Manimaran
Người sáng lập, Bhavani Sakthi Peetam

Đọc Tiếp

Contact the Peetam

Share what you’re carrying. We’ll hold it with care and respond if you ask.

Support the Peetam

Offer through UPI/QR or bank transfer and help establish the sanctum.